Chương 3 – Thời gian

Chương 3 – Thời gian

 

Thời gian nhanh chóng trôi qua, kể từ lần gặp mặt cuối cùng ở Lý phủ, đã ba năm rồi Lý Hồng Kỳ và Hoằng Hiểu vẫn chưa từng gặp lại nhau. Tân đế đăng cơ kế vị, Đại Thanh bước vào thời kỳ thịnh thế chưa từng có. Lý Hồng Kỳ từng nghe Hách Cách nói qua, Đại Thanh kể từ lúc nhập quan thì cho đến thời Thánh Tổ hoàng đế và Thế Tông hoàng đế là hai vị hoàng đế khiến cho Đại Thanh hưng thịnh. Hách Cách được phong làm Tam đẳng bá, Lý gia từ đó được liệt vào hàng quý tộc.

 

Kiếp trước, Lý Hồng Kỳ từng có cơ hội diện kiến qua ngự dung của Càn Long đế, là một người tuấn tú nho nhã. Tiếc là, hoàng đế quá đa nghi, khiến cho tiền triều và hậu cung ai nấy nói một câu cũng phải nghĩ trước lo sau.

 

Mùa hè tuy có chút nóng bức, nhưng trong Lý phủ lại mát mẻ vô cùng. Lý Hồng Kỳ rất thích trồng các loại cây có bóng râm trước sân viện của mình, để ngày hè cũng có thể ra sân ngồi nghỉ mát. Đang ở trong lương đình, thì Hàn Phiên đem theo ấm trà đến: “Thế tử, em vừa đến khố phòng xem thử có loại trà nào ngon không, thì thấy trà Bạch Mao Hầu này, nghe nói của Cao đại nhân tặng cho đại nhân nhà mình, chắc là sẽ rất ngon.”

 

“Bạch Mao Hầu vốn là tên của một loài vượn lông trắng sống ở vùng núi Vu Di của Phúc Kiến. Tương truyền rằng loài vượn này thường hay ăn lá trà có ở trong vùng mà tuổi thọ rất cao, cho nên người dân trong vùng nuôi để khiển loài này lên núi lấy trà về.” Lý Hồng Kỳ cầm một lá trà đã khô cho lên mũi ngửi qua, rồi nói.

 

Hàn Phiên nghe xong thì gật đầu liên tục: “Thế tử, bình thường em hay theo người đến thư phòng, sao chưa từng nghe các vị lão sư nói qua vậy?”

 

Lý Hồng Kỳ cười, thật ra điều này hắn từng nghe Hoằng Hiểu nói qua mà thôi. Kiếp trước, Hoằng Hiểu rất yêu trà, nên đối với kiến thức về các loại trà cũng vô cùng phong phú, Hồng Kỳ nghe nhiều, tự nhiên cũng sẽ nhớ được vài điều.

 

Hàn Phiên thấy cậu cười mà không nói gì, làm ra vẻ mặt đáng thương: “Chắc là lúc đó em ngủ rồi. Lần sau thế tử đừng để cho em ngủ nữa, kiến thức hay như vậy mà em không biết gì cả.”

 

“Được rồi, được rồi. cũng đã sắp lấy vợ được rồi mà còn làm ra vẻ mặt này.” Dừng một chút, Lý Hồng Kỳ hỏi tiếp: “Cao đại nhân là phụ thân của Quý phi nương nương, thân phận quý trọng, nếu có gặp thì nên hiểu lễ một chút, kẻo người ngoài lại nói Lý phủ ta không dạy được nô tài đó.”

 

Hàn Phiên cười: “Cũng chỉ có ở trước mặt thế tử, em mới như vậy thôi.” Hàn Phiên đang định pha trà, thì như chợt nhớ ra điều gì đó, nói: “Thế tử, hôm nay em đi ra ngoài thành, thì nghe dân trong thành bàn tán, Di thân vương đã mười bảy tuổi, Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương truyền người vào cung, chắc là sắp ban hôn rồi đó ạ.”

 

Nghe tới đây, cây quạt từ trên tay Lý Hồng Kỳ rơi xuống đất. Kiếp trước, năm mười bảy tuổi, Hoàng thượng cũng từng truyền Hoằng Hiểu vào cung, chẳng biết Hoằng Hiểu nói gì mà ngày hôm sau, thánh chỉ đã đến phủ Đô thống Trường Thịnh, chỉ hôn con gái của Trường Thịnh làm Phúc tấn của Di thân vương Hoằng Hiểu. Nếu đúng là như vậy, thì e là kiếp này cũng sẽ như vậy rồi.

 

Hàn Phiên thấy sắc mặt Lý Hồng Kỳ tái nhợt, hốt hoảng nói: “Thế tử, người không sao chứ, thế tử…”

 

Lý Hồng Kỳ bị tiếng gọi của Hàn Phiên làm cho định thần trở lại: “Ta không sao, Hàn Phiên, em đi pha một ấm nước nóng mới đi, ta muốn tự tay pha trà.”

 

Hàn Phiên còn đang định nói gì đó, nhưng nhìn thấy sắc mặt cương quyết của Lý Hồng Kỳ lại không dám, lặng lẽ lui xuống.

 

Vốn dĩ khi được sống lại một kiếp, Lý Hồng Kỳ đã muốn buông bỏ hết tất cả, kể cả tình yêu dành cho Hoằng Hiểu. Nhưng sau khi hay tin Hoằng Hiểu sắp được chỉ hôn, lòng của hắn lại đau đớn như vậy. Lẽ nào phần tình cảm này dành cho Hoằng Hiểu chỉ có thể cất đi ở một góc, không thể xóa đi vĩnh viễn sao? Lẽ nào, lẽ nào ông trời nhất định phải khiến hắn đau khổ hết lần này đến lần khác sao? Giọt nước mắt trên mi Lý Hồng Kỳ rơi vào ấm trà đang để trước mặt.

 

Hồng Kỳ vừa mới cảm thấy sắc trời hôm nay mát mẻ, nhưng hiện tại lại cảm thấy oi ả nóng bức vô cùng.

 

Hàn Phiên trở vào lương đình, không thấy bình nước nóng trên tay hắn, Lý Hồng Kỳ hỏi: “Đi lâu như vậy, nước vẫn còn chưa nóng sao?”

 

Hàn Phiên còn chưa kịp lên tiếng, thì phía sau có giọng một nam tử cất lên trước: “Giữa trưa nóng bức mà lại uống trà như vậy chẳng phải sẽ làm mất hết hương vị của trà rồi sao?”


Theo thanh âm, Lý Hồng Kỳ quay lại thì thấy, đó là Hoằng Hiểu. Hắn đứng lên, hành lễ: “Hồng Kỳ tham kiến vương gia.”

 

“Thôi miễn đi. Ngồi xuống.” Hoằng Hiểu đi đến ngồi bên cạnh Lý Hồng Kỳ rồi nói tiếp: “Đã ba năm rồi không gặp, phải không Lý thế tử?”

 

Lý Hồng Kỳ kéo ghế ra xa một chút, nói: “Làm phiền vương gia còn nhớ.”

 

“Sao vậy? Ta đáng sợ đến như vậy sao?” Hoằng Hiểu thấy bộ dáng lo sợ của Lý Hồng Kỳ như vậy rất đáng yêu, cười nói.

 

“Vương gia và Hồng Kỳ chỉ vừa mới gặp được hai lần, không thân thiết đến mức ngồi gần như vậy, xin vương gia hiểu cho.”

 

“Vậy sao, nhưng sao Hoằng Hiểu lại cảm thấy như đã quen biết Hồng Kỳ từ rất lâu rồi thì phải.”

 

Lý Hồng Kỳ nghe Hoằng Hiểu đột nhiên xưng tên như vậy cảm thấy thật rung mình, kiếp trước, cách xưng hô thân thiết nhất của bọn họ cũng chỉ xưng huynh gọi đệ mà thôi.

 

Hắn nhăn mày, nói: “Xin vương gia tự trọng, Hồng Kỳ và vương gia chỉ mới gặp nhau hai lần, không tính là xa lạ nhưng cũng chẳng phải bằng hữu thân thiết, xưng hô như vậy có quá khó nghe chăng?”

 

Hoằng Hiểu mỉm cười, lại nhìn thấy Bạch Mao Hầu trà trên bàn, lại nói: “Phủ của Hoằng Hiểu có rất nhiều loại trà ngon, không biết Hồng Kỳ có thời gian dời bước đến Di thân vương phủ thưởng trà không?”

 

Lý Hồng Kỳ nói: “Vương gia quá xem trọng Hồng Kỳ rồi, vương gia kêu uống trà, Hồng Kỳ cũng chỉ biết uống mà thôi, cũng không biết đây là loại trà gì, huống hồ là thưởng trà như vương gia vừa mới nói.” Dừng một chút, Hồng Kỳ nói tiếp: “Sáng nay Hồng Kỳ có nghe tiểu tư của mình nói, Thánh thượng sắp chỉ hôn cho vương gia, xin chúc mừng người.”

 

“Ồ… Xem ra chuyện của Di thân vương phủ, Hồng Kỳ biết rõ quá đó chứ. Hay là, muốn giúp Hoằng Hiểu quản phủ không?” Hoằng Hiểu nửa đùa nửa thật, nói.

 

Lý Hồng Kỳ đi đến khóm hoa vừa mới nở sáng nay, nói: “Việc quản phủ thì về sau sẽ có Phúc tấn của vương gia, hiện tại không phải cũng đã có quan Quản sự rồi đó sao? Hay là vương gia muốn cách chức của ông ta, phong Hồng Kỳ làm quan Quản sự?”

 

Vừa mới dứt lời, tiếng sét vang lên khắp nơi, Lý Hồng Kỳ sợ hãi chạy nhanh vào đình. Hoằng Hiểu thấy vậy vội ôm lấy người kia vào lòng, Lý Hồng Kỳ còn đang định đẩy Hoằng Hiểu ra thì hắn lên tiếng: “Sợ thì ngồi im, Hoằng Hiểu sẽ không để Hồng Kỳ sợ nữa.”

Nhận xét