Chương 4 – Người nhà trò chuyện
Sấm chớp đùng đùng nổi lên tứ phía, Hồng
Kỳ vẫn còn nằm gọn trong lòng của Hoằng Hiểu, chẳng dám nhúc nhích. Kiếp trước,
ba năm hòa thân sang Khách Nhĩ Khách là ba năm, thở không dám thở, sợ cũng chẳng
dám nói.
Có
một lần, Lý Hồng Kỳ bị nhốt trong một chiếc lều ở phía Đông Sa mạc Hạn Hải,
Khách Nhĩ Khách hoang vu, đi mãi cũng chẳng thấy bóng người, tiếng sấm chớp lại
lớn vô cùng. Mà tay chân Lý Hồng Kỳ lại bị cột chặt, cho dù muốn lấy tay bịt lỗ
tai lại cũng không thể được. Nhớ lại quãng thời gian đó, bất chợt khóe mắt của
Lý Hồng Kỳ cay cay.
Hoằng
Hiểu không đành lòng nhìn nữa, tức thì liền nói: “Lý thế tử, đệ sợ sấm sét như
vậy, để bản vương đưa đệ vào trong.”
Nghe
Hoằng Hiểu nói như vậy, Lý Hồng Kỳ vội vàng đứng dậy, hành lễ, nói: “Đa tạ
vương gia. Hồng Kỳ tự mình vào được rồi.” Nói xong thì định tự mình đi vào
phòng, không ngờ Hoằng Hiểu lại nhanh tay, ôm Lý Hồng Kỳ vào lòng, một tay che
mưa, một tay ôm eo Lý Hồng Kỳ đưa vào trong phòng.
Đám
hạ nhân thấy một màn này cũng không hiểu vì sao, rõ ràng có Hàn Phiên đứng ngay
bên cạnh, sao không sai Hàn Phiên đi lấy dù?
Dù
cho như thế nào, thì người ta là Di thân vương, ai mà dám trái ý chứ.
Hai
vị chủ tử đã đi vào rồi, Hàn Phiên cũng chẳng biết đứng ở đó làm gì, cũng nhanh
chóng đi vào theo.
Bên
trong phòng, Lý Hồng Kỳ đã bị Hoằng Hiểu lấy chăn quấn lại như một con nhộng
luôn rồi. Có nhất thiết phải như vậy không, vương gia điện hạ?
Hàn
Phiên nhanh chóng đem nước ấm vào cho Hoằng Hiểu và Lý Hồng Kỳ rửa mặt, xoay
qua xoay lại còn chưa xong thì Hoằng Hiểu lại lên tiếng hỏi: “Hàn Phiên, ngươi
đi theo Thế tử nhiều năm, vậy có biết Thế tử sợ sấm không?”
Hàn
Phiên nhanh chóng quỳ xuống, nói: “Bẩm vương gia, trước nay Thế tử cũng có sợ,
nhưng không nhiều bằng hôm nay, nô tài cũng không rõ vì sao.”
“Hồ
đồ!” Hoằng Hiểu đột nhiên tức giận, mắng: “Thân là nô tài, hầu hạ chủ thượng lại
không biết chủ thượng của mình bị bệnh gì, sợ những gì. Nếu lỡ may Thế tử của
ngươi có mệnh hệ gì, bản vương sẽ bắt ngươi bồi tang.”
“Bẩm,
xin vương gia thứ tội, nô tài có lỗi, nô tài có lỗi.” Hàn Phiên dập đầu.
Lý
Hồng Kỳ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt lại càng khẳng định, Hoằng Hiểu cũng trọng
sinh giống hắn rồi. Nếu là Hoằng Hiểu của kiếp trước, chắc chắn hắn sẽ không ra
mặt thay cho Hồng Kỳ, cũng như chẳng vì một người lạ mà tức giận mất hình tượng
như vậy. Suy nghĩ xong, Lý Hồng Kỳ mới lên tiếng: “Vương gia, xin bớt giận. Hàn
Phiên tuy nói là đi theo hầu hạ Hồng Kỳ, nhưng thực chất còn bận nhiều việc
trong phủ. Hắn là người lanh lẹ, nếu vương gia bắt hắn bồi táng theo Hồng Kỳ,
thì e là phụ thân sẽ mất đi một nô tài tốt rồi.”
Nghe
được giọng của Hồng Kỳ, Hoằng Hiểu mới thôi nhăn mặt, nói: “Lý thế tử nói đùa rồi,
Lý phủ lớn như vậy, thiếu đi một nô tài thì có xá gì đâu. Nếu thiếu, tối nay bản
vương sẽ điều người từ Di thân vương phủ sang. Hồng Kỳ muốn bao nhiêu, Hoằng Hiểu
sẽ cho gấp đôi, có được không?”
Lý
Hồng Kỳ cười không nói. Nếu còn nói nữa, chỉ e là ngày mai hắn sẽ vào cung thỉnh
chỉ xin tăng thêm mấy tram người hầu luôn quá, Lý phủ, không có nuôi nổi.
Thấy
Hồng Kỳ cười, trong lòng của Hoằng Hiểu cũng thư thái, quay sang Hàn Phiên đang
quỳ dưới nền đất, nói: “Bản vương biết được ngươi trung thành, nhưng về sau làm
việc phải để ý kỹ thêm chút nữa. Đừng nói là tiếng sét lớn như vậy, ngay cả
phòng này có một con kiến bò vào, nếu làm đau Thế tử, bản vương sẽ chỉ hỏi tội
một mình ngươi.”
Hàn
Phiên sợ hãi, dập đầu: “Nô tài sẽ tận tâm tận lực, hầu hạ chủ tử, xin vương gia
tha lỗi.”
Đến
đây, Hoằng Hiểu mới yên tâm, nói: “Được rồi, lui xuống đi.”
Chẳng
hiểu vì sao, Di thân vương Hoằng Hiểu mắng Hàn Phiên nhưng cả Lý phủ ngày hôm
đó đều lo sợ, đám hạ nhân ngay cả đi phía trước sân viện cũng không dám lớn tiếng,
nếu có chuyện phải đ ingang cửa phòng cũng chẳng dám thở mạnh. Thế tử là chủ
nhân tương lai của Lý phủ này nhưng cũng không khó bằng Di thân vương mới qua
phủ được mấy lần. Thật là đáng sợ.
Tối
ngày hôm đó, một đám thị vệ gồm mười sáu người được phân công đến Lý phủ, nghe
nói, những người này đều đi là thị vệ có võ công cao cường, đã từng tham gia
tòng quân đánh giặt trở về. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, đám thị vệ đã canh giữ
khắp mọi ngõ ngách của Lý phủ, người dân xung quanh cũng chẳng dám léo hánh đến
gần. Nhìn cảnh tượng cứ như… Lý phủ đang bị phong tỏa vậy.
Hoằng
Hiểu sang Lý phủ cũng không chịu về, mà người không về thì phải dung cơm. Bình
thường khi ngồi trên bàn ăn, vị trí ở giữa đương nhiên của Hách Cách. Nhưng có
Hoằng Hiểu, Hách Cách bèn nói: “Di thân vương, người là vương gia, lão thần là
thần tử, mời vương gia thượng tọa.”
Hách
Cách nói như vậy, Hoằng Hiểu cũng chẳng nói hai lời mà ngồi xuống ghế chủ vị
luôn. Lý Hồng Kỳ bất bình: “Vương gia, người ta nói, đến nhà người khác thì là
khách. Nhưng xem bộ dáng của vương gia, cứ như người là chủ ở đây vậy?”
Lý
phu nhân thấy Hồng Kỳ nói như vậy thì nháy mắt: “Vương gia là hoàn thân, theo
lý nên để vương gia ngồi ở ghế chủ. Con tập trung ăn uống nhiều một chút đi.”
Lý
Hồng Kỳ thấy mẹ mình nói như vậy rồi cũng không tiện đôi co với Hoằng Hiểu, im
lặng ăn cơm. Trên bàn ăn, Hoằng Hiểu gắp một miếng mì trường thọ vào chén của
Lý Hồng Kỳ, rồi quay sang hỏi Hách Cách: “Hách đại nhân, bản vương nghe nói ông
có hai người con trai. Nhưng sao hôm nay bản vương ở đây lại không thấy vậy?”
Hách
Cách định đứng lên thì bị Hoằng Hiểu nắm tay kéo xuống ghế trở lại, nói: “Không
cần đa lễ, cứ ngồi mà nói đi.”
“Bẩm
vương gia, đó là người con thứ hai của lão thân, nó tên là Lý Hồng Quân. Mấy
hôm nay dưới quê lão thần đang vào mùa thu hoạch trà, nên lão thần đã sai nó về
quê một chuyến rồi.” Hách Cách nói.
“Vậy
à.” Hoằng Hiểu đang lột vỏ một con tôm, vừa lột vừa nói: “Thế mấy ngày nữa thì
trở lại kinh thành?”
Hách
Cách đáp: “Bẩm, chắc khoảng hai ba hôm nữa.” Dừng một chút, Hách Cách nói tiếp:
“Không biết vương gia hỏi con của lão thần có chuyện gì không?”
Hoằng
Hiểu lột xong tôm thì chuyển nó sang chén của Lý Hồng Kỳ, nói tiếp: “Trong phủ
của bản vương thiếu quan Quản sự, quan cũ bị bản vương đuổi rồi. Nghe nói Nhị
thiếu gia thông minh, tính toán chuyện thương trường rất nhanh nên muốn mời về
phủ làm việc, không biết có được không?”
“Về
chuyện này thì…” Hách Cách còn đang do dự chưa nói thì Hoằng Hiểu lên tiếng tiếp
lời: “Bản vương biết đại nhân không thích con mình vấn thân vào quan trường,
tuy rằng nếu làm quan Quản sự trong vương phủ thì cũng có quan phẩm, nhưng cũng
không cao, không tính là làm quan đi. Xem như học hỏi thêm mà thôi.”
Vốn
dĩ, Hoàng Hiểu muốn cho Lý Hồng Quân tiếp xúc nhiều với quan trường một chút,
dù sao thì sau này Lý Hồng Kỳ cũng phải gả sang Di thân vương phủ, tước vị Thế
tử cũng chuyển sang cho Lý Hồng Quân, nếu hắn không nên người thì chẳng phải Hoằng
Hiểu đã làm đoạn tuyệt hậu tự của Lý phủ sao?
Nghe
Hoằng Hiểu nói vậy, Hách Cách cũng không dám từ chối, liền nói: “Vậy sau khi Hồng
Quân trở về, lão thần sẽ kêu nó sang Di thân vương phủ gặp vương gia.”
Nhận xét
Đăng nhận xét