Chương 5 – Cùng phòng
Việc
vừa nói xong thì cũng là lúc kết thúc buổi cơm tối, Hoằng Hiểu vừa định đứng dậy
về phòng Lý Hồng Kỳ thì Hách Cách lên tiếng: “Bẩm vương gia, lão thần đã cho
người dọn dẹp một gian phòng ở phía Tây viện, mời vương gia về đó nghỉ ngơi.”
Hoằng
Hiểu đứng im một chút, rồi mới lên tiếng: “Tối nay bản vương còn có chuyện muốn
nói cùng với Thế tử…”
Lời
còn chưa dứt thì Hách Cách lại nói tiếp: “Bẩm vương gia, Hồng Kỳ từ nhỏ thói ngủ
đã khác người, vả lại vương gia và Hồng Kỳ còn có cách biệt chủ tớ, không tiện cùng phòng,
xin vương gia nghĩ lại.”
Đến
bước đường này rồi thì Hoằng Hiểu cũng không còn lời nào để nói nữa, đành phải
lẵng lặng trở về gian phòng phía Tây kia.
Vừa
về phòng được ít lâu, thì có người gõ cửa. Hoằng Hiểu đang rửa tay cũng không
ra mở, lạnh lùng nói: “Vào đi.”
Người
nọ bước vào, đứng im đợi Hoằng Hiểu hỏi: “Cao Thành, việc bản vương giao cho ngươi đi làm, ngươi
đã làm xong chưa?”
Cao
Thành là người rất được Hoằng Hiểu trọng dụng, chẳng những võ công phi phàm mà
còn am hiểu về y thuật. Cao Thành chấp tay, nói: “Bẩm vương gia, vi thần đã
đích thân đi điều tra, Hàn Phiên đúng là không thân không thích. Được Hách đại
nhân mua lại ở ven đường. Còn những người
khác trong Lý phủ, vi thần cũng đã tra qua ba đời tổ tông của bọn họ, không có
gì đặc biệt. Hách đại nhân chắc chắn cũng đã có điều tra kỹ mới cho hầu hạ
trong phủ. Ngoài ra, Hách đại nhân còn có một tiểu thiếp, nghe nói trong một lần Hách đại nhân
sang tỉnh khác, thấy cô ta cơ khổ tội nghiệp nên định mang về làm nô tì hậu hạ
Hách phu nhân, nhưng sau đó không lâu thì cô ta có mang, tuy chỉ sinh ra một đứa
con gái nhưng được Hách đại nhân thương tình, phong làm tiểu thiếp. Con gái của
cô ta cũng vừa tròn mười bốn tuổi.”
“Vậy
thì tốt, người bên cạnh Hồng Kỳ, bản vương nhất định phải điều tra cẩn thận.
Tránh có việc gì đó xảy ra ngoài ý muốn.” Hoằng Hiểu ngồi xuống bàn, rót ra hai
y trà, hướng về phía Cao Thanh, nói: “Bản
vương sẽ ở lại trong Lý phủ một thời gia, chuyện trong Vương phủ ngươi phải đề
ý cho kỹ, mỗi ngày đều phải bẩm báo lại với bản vương.” Dừng một chút, Hoằng Hiểu
nói tiếp: “Ngươi vất vả rồi.”
“Vi
thần mang ơn vương gia, ra sức tận tâm vì vương gia là lẽ đương nhiên.” Cao
Thanh uống hết ly trà rồi nói tiếp: “Xin thứ lỗi cho vi thần nhiều lời, vì sao
phải điều tra những người ở bên cạnh Lý thế tử vậy ạ?”
Sắc
mặt Hoằng Hiểu nghiêm túc: “Người đó, về sau sẽ là Di thân vương Đích phúc tấn.”
Đêm
nay là mười sáu, trăng tròn trên bầu trời rất sáng, Hoằng Hiểu bị ánh trăng thu
hút đi
đến lương đình. Ở xa xa
nghe thấy giọng của Lý Hồng Kỳ đang ngâm một bài thơ:
“Nguyệt
lạc ô đề sương mãn thiên
Giang
phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô
Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ
bán chung thanh đáo khách thuyền*”
*Dịch
thơ (bản dịch của Nguyễn Hàm Ninh)
“Trăng
tà chiếc quạ kêu sương
Lửa
chài cây bến sầu vương giấc hồ
Thuyền
ai đậu bến Cô Tô
Nửa
đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San.”
Hoằng
Hiểu bước đến ngồi bên cạnh Lý Hồng Kỳ, nói: “Không ngờ Thế tử cũng thích ngắm
trăng ngâm thơ, thú vui tao nhã như vậy, phải ở Di thân vương phủ cùng nhau uống
trà nữa thì còn gì bằng.”
Đợi Hoằng Hiểu ngồi xuống ghế, Lý
Hồng Kỳ hỏi lại: “Vậy Hồng Kỳ đố vương gia, bài thơ này là của ai?”
Hoằng
Hiểu cười, nhìn thẳng vào mắt Lý Hồng Kỳ, nói: “Nếu bản vương đoán đúng thì
sao?”
“Nếu
vương gia đoán đúng, thì Hồng Kỳ chỉ có thể khen vương gia mà thôi.” Hồng Kỳ
xoay mặt đi chỗ khác, nói.
“Đâu
có được.” Tay của Hoằng Hiểu nắm lấy cằm
của Lý Hồng Kỳ xoay về phía mình, nói: “Nếu như Hoằng Hiểu đoán đúng, Hồng Kỳ phải
cho Hoằng Hiểu ngủ cùng đêm nay.”
Lý
Hồng Kỳ không thể xoay mặt đi chỗ khác, đành phải nhắm mắt lại, đáp: “Được, được,
nếu vương gia đoán đúng, Hồng Kỳ sẽ đồng ý với ngài.”
Hoằng
Hiểu cười ma mãnh, liền nói: “Bài này tên là Phong Kiều Dạ Bạc của
Trương Kế thời Đường. Có đúng không?”
Đến
đây, Lý Hồng Kỳ biết mình đã tự chui đầu vào rọ rồi. Kiếp trước vì ít khi gặp mặt,
Lý Hồng Kỳ cũng không được
biết ngoài trừ võ học, Hoằng
Hiểu cũng hiểu rõ về thi thử. Nhưng hắn lại không cảm thấy mất mặt, mà thậm chí
còn cảm thấy mới mẻ. Ở kiếp này, hắn lại có thể thấy được những thứ kiếp trước
hắn không được biết về Hoằng Hiểu.
Lý
Hồng Kỳ còn đang bận suy nghĩ chưa lên tiếng, thì cảm nhận được dưới môi của
mình đang có gì đó ẩm ước, định thần trở lại thì mới biết, Hoằng Hiểu đã hôn hắn
rồi. Bất ngờ chẳng biết phải làm sao, kiếp trước Lý Hồng Kỳ muốn đến gần Hoằng
Hiểu cũng không được, kiếp này sao lại thành ra thế này chứ?
Môi
của Hoằng Hiểu đúng là rất mềm mại, cứ như đang ăn thạch vậy. Khiến cho Lý Hồng
Kỳ trong chớp mắt cũng không biết phải cư xử như thế nào cho phải.
Chốc
lát sau, Hoằng Hiểu cũng chịu thôi không hôn nữa. Lý Hồng Kỳ đỏ mặt quay sang
hướng khác.
“Không
ngờ môi của Thế tử lại mềm như vậy.” Hoằng
Hiểu cười ma mãnh, trêu chọc: “À… nhưng mà sao Thế tử
không đẩy ta ra nhỉ?”
Thoáng
chốc, Lý Hồng Kỳ lúng túng không biết nên nói gì. Nhưng cảm giác này, đúng là…
không tệ.
Màn
đêm buông xuống khắp kinh thành, sương đêm rất lạnh khiến cho Lý Hồng Kỳ run
lên. Trong phòng chỉ có một chiếc chăn, Hoằng Hiểu luồn tay sang ôm lấy Hồng Kỳ
vào lòng. Đây là ngày đâu tiên sau ba năm trọng sinh, Hoằng Hiểu thực sự cảm thấy
đã có được Lý Hồng Kỳ trở lại.
Ba
năm vừa qua, hắn không gặp Lý Hồng Kỳ là bởi vì hắn muốn giải quyết một số chuyện
trong phủ, cũng như dự tính cho tương lai về sau. Kiếp trước, hắn vì bảo toàn
vinh quang cho Di thân vương phủ mà chấp nhận làm tất cả mọi thứ, ngay cả Lý Hồng
Kỳ – người yêu thương hắn nhiều như vậy cũng bị hắn ép buộc hòa thân. Sai lầm
như vậy, một lần thôi là đã quá đủ. Ở kiếp này, Hoằng Hiểu chỉ muốn làm một vị
vương gia an nhàn, không mà thế tục, có thể sống bình an bên cạnh Lý Hồng Kỳ
cho đến hết đời mà thôi.
Tiếng
ngáy nho nhỏ của Lý Hồng Kỳ ở trong lòng, càng làm tăng them quyết tâm bảo toàn
bình an cho người này đến hết cuộc đời. Chỉ có Lý Hồng Kỳ được sống vui vẻ, Hoằng
Hiểu mới cảm thấy yên tâm.
Đêm trăng hôm nay rất đẹp, trăng sáng soi rọi từ ngoài vào khiến cho khắp gian phòng rất thơ mộng. Rồi mai đây những điều tốt đẹp sẽ đến, với Hoằng Hiểu, với Hồng Kỳ, và với tất cả mọi người…
Nhận xét
Đăng nhận xét