Chương 1 – Chuyện đã qua

Giới thiệu truyện “Ước hẹn mười năm”

Xin chào mọi người, mình là Văn Tiển. Vào một buổi tối nằm xem phim đam mỹ thì mình đã nảy sinh ra ý định viết một bộ truyện ngắn, dự định này mình đã ấp ủ từ rất lâu, “kịch bản” truyện này mình đã đổi qua ba lần. Không hiểu vì sao lần này, mình lại chọn viết cổ trang, mặc dù hai lần trước mình đều viết ở thời hiện đại. Do là lần đầu tiên công khai viết một bộ truyện cho mọi người đọc như vậy, mình cũng rất hồi hợp. Nếu có sai sót gì, mong mọi người hãy góp ý cho mình, để những chương sau mình sẽ khắc phục ạ.

Truyện “Ước hẹn mười năm”

-        Độ dài (dự kiến): 10 chương.

-        Bối cảnh: tham khảo thời Đại Thanh.

-        Thể loại: Đam mỹ, trọng sinh, hư cấu.

 

Chương 1 – Chuyện đã qua

 

Giông tố từ bốn phía nổi lên, xung quanh đều nghe những âm thanh kỳ lạ. Có khi là tiếng ếch, có khi dường như trong tiếng gió có thêm tiếng than khóc của oan hồn khắp nơi.

 

Hồn của Lý Hồng Kỳ bay phấp phới khắp nơi, đi qua khắp mọi ngõ ngách trong kinh thành. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, cũng chẳng có nơi nào để có thể đi nữa. Người mà hắn đem lòng yêu thương, lại đành tâm phụ rẫy hắn.

 

Hắn bay đến phủ của Hoằng Hiểu, xuyên qua tầng tầng lớp lớp cánh cửa mà vào phòng của người kia. Người này chính là người hơn mười năm qua hắn toàn tâm toàn ý, chưa từng nghĩ sẽ thay lòng đổi dạ, cũng chưa từng nghĩ hắn sẽ vì muốn đổi lại lòng tin của Hoàng thượng mà ép hắn hoà thân cho tộc Khách Nhĩ Khách.

 

Hoàng đế là một người đa nghi, năm Càn Long thứ 8, Hoằng Hiểu vì quản lý sự vụ ở Lý Phiên viện có sai sót mà bị cách chức. Mặc dù Hoằng Hiểu là dòng tập tước của Di Hiền thân vương, nhưng liên tiếp bị cách chức, trong triều đường đã sớm không còn chỗ đứng. Nếu không phải Hoàng đế nể tình Di Hiền thân vương, tin chắc sẽ không chỉ là cách chức đơn giản như vậy.

 

Hoằng Hiểu chỉ còn biết làm mọi cách để lấy lại được lòng tin của Hoàng đế. Nhưng Lý Hồng Kỳ lại không nghĩ, Hoằng Hiểu lại chọn cách ép hắn hoà thân.

 

Năm Càn Long thứ 18, Khách Nhĩ Khách Đại hãn sai sứ tiết qua Đại Thanh cầu hôn. Nhưng lần này, không phải cầu hôn công chúa của Đại Thanh, mà là Đại hãn Khách Nhĩ Khách muốn cầu hôn một nam tử có hiểu biết về y thuật và có thể sinh con.

 

Chuyện kỳ lạ này chỉ có một mình Đại hãn Khách Nhĩ Khách nghĩ ra, cốt là muốn tìm một cái cớ để phá vỡ sự giao hảo đang ôn hoà với Đại Thanh. Khách Nhĩ Khách tộc nhiều năm nay cũng đã không còn yên phận, nhiều lần tràn qua biên cương, làm cho sinh linh lầm than.

 

Việc này đã làm cho Càn Long Đế rất đau đầu, vốn dĩ chuyện nam tử có thể mang thai trên đời cực kỳ hiếm, nếu không muốn nói là không có. Hoàng đế là người tâm tư kín kẻ, dù cho không có cách cũng chẳng muốn hạ mình với Khách Nhĩ Khách.

 

Mà ngay lúc này, Hoằng Hiểu lại nhập cung ngay trong đêm, diện kiến thánh quân.

 

“Khởi bẩm Hoàng thượng, thần biết được ở trong kinh sư có một người nam tử chẳng những biết y thuật, mà còn có khả năng sinh con giống như nữ giới mà Khách Nhĩ Khách bọn họ yêu cầu.” Hoằng Hiểu nói.

 

Càn Long Đế nửa tin nửa ngờ, lệnh cho Hoằng Hiểu sáng sớm ngày mai dẫn vị nam tử đó vào cung diện kiến.

 

Không biết từ lúc nào, hồn của Lý Hồng Kỳ đã đến rất gần Hoằng Hiểu. Hắn đang ngủ, thật giống với người năm đó hắn gặp lần đầu ở tang lễ của Thế Tông gia. Điềm đạm mà trang nhã, thanh tú vô cùng. Hồng Kỳ muốn sờ vào má của Hoằng Hiểu nhưng cũng chẳng được.

 

Vào cái ngày phải đi hoà thân, Lý Hồng Kỳ chỉ vì hai chữ “Bảo trọng” của Hoằng Hiểu mà cố gắng sống cho tốt ở nơi đất khách quê người. Những tưởng, nếu như nhẫn nhịn là có thể sống bình an ở Khách Nhĩ Khách, nhưng nào ngờ vị Đại hãn của Khách Nhĩ Khách lòng tham không đáy, ông ta là người mang dã tâm rất lớn, bắt Lý Hồng Kỳ làm con tin, muốn Đại Thanh giao ra hai châu ở sát biên giới Khách Nhĩ Khách.

 

Càn Long Đế là người thế nào? Vì một nam tử nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ. Cũng chẳng phải con ruột mà lại chịu lui quân, giao đất dễ dàng như vậy sao? Xem ra mưu lược của Khách Nhĩ Khách chẳng tới đâu.

 

Cho Lý Hồng Kỳ hoà thân vốn chỉ là kế hoãn binh của Càn Long, để cho các vị đại thân thảo luận thời cơ đánh lại Khách Nhĩ Khách mà thôi. Cầm cự được ba năm, quá đủ cho sự chiến thắng nhẹ nhàng của Đại Thanh.

 

Kết cục…

 

Kết cục, Hoằng Hiểu là người được Càn Long Đế phái ra biên ải chiến đấu. Hồng Kỳ còn nhớ rõ, giữa rừng mưa tên lửa bay khắp nơi, kiếm của Hoằng Hiểu nhẹ nhàng lướt qua cổ Hồng Kỳ. Con tin đã chết, Khách Nhĩ Khách chẳng còn gì để uy hiếp Đại Thanh, nhanh chóng bị đánh bại.

 

Hoằng Hiểu vinh hiển trở về, có lại được sự sự tin tưởng của Càn Long Đế. Bỏ lại thân xác Lý Hồng Kỳ nằm ở nơi chiến trường đầy máu lửa.

 

Nhớ đến đây, bất chợt một giọt nước mắt của Lý Hồng Kỳ rơi xuống tay của Hoằng Hiểu. Hồn ma cũng có thể khóc sao? Hay là ông trời xót thương cho một hồn ma bị người yêu thương phụ rẫy? Hồng Kỳ vốn chẳng quan tâm nữa.

 

Người đời thường hay nói, chết là hết. Nhưng sao Lý Hồng Kỳ lại cảm thấy lời này chưa hẳn là đúng. Kể từ năm Càn Long thứ 21, đã qua ba năm nhưng hồn của Lý Hồng Kỳ vẫn còn lưu lại trên dương thế, cũng chẳng thấy Đầu trâu hay Mặt ngựa đến dẫn đi. Lẽ nào đây là cái gọi là oan hồn đó sao?

 

Bỗng nhiên sấm sét ngoài trời nổi lên, Lý Hồng Kỳ sợ hãi tìm nơi để trốn vào. Không chỉ bởi vì hồn ma sợ sấm sét, mà còn là bởi vì khi còn sống, Lý Hồng Kỳ cũng đã rất sợ.

 

Chợt, Hoằng Hiểu bị tiếng sấm sét làm cho tỉnh giấc, trên trán đổ đầy mồ hôi. Đêm nay hắn không ngủ cùng Phúc tấn của hắn, cho nên cũng chẳng có ai ngoài Lý Hồng Kỳ chứng kiến được cảnh tưởng sợ hãi trong mắt Hoằng Hiểu. Lý Hồng Kỳ nhìn thấy như vậy, cũng hiếu kỳ. Một Di thân vương Hoằng Hiểu, hiện tại có được mọi thứ lại sợ hãi tột độ như vậy là vì điều gì.

 

Hoằng Hiểu bước xuống giường, đi đến chiếc tủ bên cạnh giường, mở cửa tủ lấy ra một cái bài vị, đem đặt lên bàn, chỉ đến khi Hoằng Hiểu kéo tấm vải phủ trên bài vị đó xuống, Lý Hồng Kỳ mới biết, trên đó khắc tên của hắn.

 

“Hồng Kỳ, là huynh đã phụ đệ. Ba năm nay, chưa lúc nào là huynh ngừng nhớ đến đệ. Huynh không có mù, cũng chẳng có điếc mà không biết tình cảm đệ dành cho huynh. Nhưng ơn vua khó phụ, lệnh vua khó tránh. Hoàng thượng hạ lệnh bắt huynh phải đích thân dẫn quân đi diệt trừ Khách Nhĩ Khách, bởi vì Hoàng thượng biết, ngoại trừ huynh thì không ai có thể làm cho đệ tự mình chịu chết, khiến cho Khách Nhĩ Khách yếu thế. Bây giờ có nói ra, nếu đệ có linh thiên nghe được, xin hãy tha thứ cho huynh. Nếu không phải huynh còn gánh trên vai tước vị Di thân vương của phụ thân, gánh vinh quang của cả một vương phủ thì khi đứng trướng chân tình của đệ, huynh đã lập đệ làm Phúc tấn của mình rồi.”

 

Hoằng Hiểu nói xong, chậm chậm lấy ra một chiếc trâm uyên ương vàng bên dưới bài vị ra: “Đây là chiếc trâm ngày đệ đi hòa thân đã tặng lại cho ta, ngày đó vì không muốn đệ vương vấn mà thậm chí huynh cũng không dám nói nhiều lời với đệ. Hai chữ “Bảo trọng” đó, là muốn đệ phải bảo trọng bản thân, để sau này chúng ta có thể gặp lại, không ngờ ngày mà huynh gặp lại đệ cũng là ngày huynh phải chính tay giết đi đệ.”

 

Hoằng Hiểu đột nhiên quỳ xuống nền đất lạnh lẽo, trên tay vẫn còn cầm chiếc trâm vàng kia: “Ông trời trên cao, nếu có kiếp sau, con xin ông đừng để cho những người yêu nhau phải xa nhau nữa. Con là thần tử, nhận bổng lộc của vua phải tận tâm làm việc cho vua, Nếu có kiếp sau, xin ông hãy cho con là Lý Hồng Kỳ gặp lại. Con sẽ dung cả đời của con để bù đắp cho đệ ấy, sẽ không để cho đệ ấy phải khóc, không để bất kỳ kẻ nào có thể ức hiếp đệ ấy…”

 

Lý Hồng Kỳ nghe đến đây đã không còn chịu nổi nữa, hắn ngồi xuống bên cạnh Hoằng Hiểu: “Đệ chưa từng hận huynh.” Lý Hồng Lý muốn sờ mặt của Hoằng Hiểu nhưng không được: “Nhưng nếu có kiếp sau, nếu được chọn, đệ sẽ chọn không yêu huynh…”

 

Giọt nước mắt của hai người rơi xuống chiếc trâm uyên ương trên tay Hoằng Hiểu. Bất chợt, một vầng sáng lóe lên…

Nhận xét