Chương 2 – Lai sinh

Chương 2 – Lai sinh

 

Sau khi giọt nước mắt của hai người rơi xuống chiếc trâm vàng kia, một vầng sáng kéo linh hồn của Lý Hồng Kỳ như bay vào hư không.

 

Mãi cho đến khi hắn tỉnh lại thì đã thấy bản thân đã nằm trên giường. Đây là như thế nào? Không phải hắn đã chết rồi sao?

 

Hàn Phiên vừa mở cửa đi vào thì thấy Lý Hồng Kỳ đã tỉnh, chén thuốc trên tay cũng để rơi xuống nền đất, vui mừng nói: “Thế tử, người tỉnh rồi. Đại nhân và Phu nhân rất lo lắng cho người.”

 

Hàn Phiên là tiểu tư theo hầu Lý Hồng Kỳ từ nhỏ, đã bị Đại hãn Khách Nhĩ Khách giết trong trận chiến năm đó. Vậy là không phải hắn đã đầu thai, mà là sống lại một kiếp. Lý Hồng Kỳ trấn tĩnh, hỏi Hàn Phiên: “Hiện tại là năm nào vậy?”

 

“Thưa thế tử, hiện tại là năm Ung Chính thứ 13, Đại hành hoàng đế vừa mới băng hà đây thôi.” Hàn Phiên đáp.

 

Năm Ung Chính thứ 13, đây là lần đầu tiên mà Lý Hồng Kỳ gặp Hoằng Hiểu. Hồng Kỳ chưa kịp định thần thì Hàn Phiên nói tiếp: “Vốn dĩ thế tử đang bình an khỏe mạnh, chỉ tại Di thân vương mà người đã bất tỉnh ba ngày rồi.”

 

“Vì sao vậy?” Lý Hồng Kỳ hiếu kỳ, hỏi.

 

Hàn Phiên bất bình: “Xe ngựa của người đang từ trong Tử Cấm Thành đi ra thì gặp phải xe ngựa của Di thân vương đang chạy rất nhanh vào, khiến cho ngựa của người hoảng nên chạy về hướng khác, làm người rơi từ trên xe xuống bất tỉnh.” Dừng một chút, Hàn Phiên nói tiếp: “Nói ra mới nhớ, từ lúc người bất tỉnh đến nay cũng đã ba ngày, chẳng thấy Di thân vương sai người đến hỏi thăm một câu. Làm thân vương thì có thể ngang ngược như vậy sao chứ?”

 

Lý Hồng Kỳ cười khổ, Hoằng Hiểu là như vậy, chỉ có người khác đến tìm hắn nịnh bợ, chứ khi nào hắn lại tự tìm đến nhà người khác. Huống hồ, ở kiếp trước, khi vào Tử Cấm Thành lạy Thế Tông gia, Hoằng Hiểu còn chưa biết trên đời này có người tên là Lý Hồng Kỳ nữa là.

 

Kiếp trước Lý Hồng Kỳ còn thừa dịp nghỉ ngơi buổi trưa mà trốn đi nhìn lén Hoằng Hiểu đang nghỉ ngơi nữa. Năm đó Hoằng Hiểu được mười ba tuổi, còn Hồng Kỳ thì mười hai. Đúng là con nít ranh mà. Nghĩ đến đây, Lý Hồng Kỳ bất giác mỉm cười.

 

Hàn Phiên thấy Hồng Kỳ mỉm cười thì nói: “Thế tử cười lên thật xinh đẹp.”

 

Lý Hồng Kỳ liếc Hàn Phiên một cái, nói: “Ta là con trai, sao lại khen ta là xinh đẹp hả? Lần sau dùng từ khác đi.”

 

Hàn Phiên xoay mặt đi chỗ khác: “Hàn Phiên cảm thấy ngoại trừ hai từ này thì chẳng có từ nào có thể miêu tả được nụ cười của thế tử nữa hết.” Dừng một lúc, Hàn Phiên đứng dậy, nói: “Chén thuốc đã bị nô tài làm bể rồi, để nô tài đi căn dặn phòng bếp nhanh chóng sắc thêm thuốc cho thế tử. Nô tài cáo lui.”

 

Hàn Phiên đóng cửa cẩn thận rồi mới đi ra ngoài. Bây giờ Lý Hồng Kỳ mới có thể bình tâm xác định, hắn đã trọng sinh. Hắn còn nhớ, lúc nước mắt rơi xuống chiếc trâm đó thì có một vầng sáng kéo hồn hắn bay đi. Lẽ nào do chiếc trâm đó đã giúp Hồng Kỳ sống lại một kiếp nữa sao?

 

Ra ngoài chưa được bao lâu, Hàn Phiên lại mở cửa đi vào, lần này sắc mặt có hơi khẩn trương: “Thưa thế tử, Di thân vương đến rồi.”

 

Trong đầu của Lý Hồng Kỳ nghe một tiếng “Beng!”, bất giác chẳng biết phải làm sao thì lại nghe tiếng một đám người đã đến trước cửa phòng. Cửa phòng mở ra, là Hoằng Hiểu.

 

Hách Cách, phụ thân của Lý Hồng Kỳ lên tiếng: “Hồng Kỳ, còn không mau quỳ xuống thỉnh an vương gia.”

 

Nghe vậy, tức thì Hoằng Hiểu liền nói: “Lý thế tử cứ nằm đó, bản vương là người có lỗi, còn chưa nói được lời tử tế gì, sao lại để cho người bị thương phải chịu khổ hành lễ chứ. Hách đại nhân, miễn đi.”

 

Hoằng Hiểu đi đến bên cạnh giường của Lý Hồng Kỳ, hướng về phía Hách Cách đang đứng trước cửa, nói: “Hách đại nhân, bản vương có chuyện muốn nói riêng với Lý thế tử, có được không?”

 

Hách Cách cũng hết cách, đành kêu đám hạ nhân cùng lui xuống.

 

Chờ cho đám người Hách Cách lui xuống, Hoằng Hiểu im lặng nhìn Lý Hồng Kỳ rất lâu. Đây là người mà hắn nợ ở kiếp trước, kiếp này được sống lại một lần nữa, hắn đã quyết định dùng vinh quang cả đời để người này không bị tổn hại. Sai một lần, đã quá đủ.

 

Sáng nay, lúc hắn tỉnh dậy thì đột nhiên thấy bản thân đã trở về thời trẻ, hỏi ra mới biết, đây chỉ vừa mới là năm Ung Chính thứ mười ba thôi, hắn rất vui mừng, vẫn còn sớm, vẫn còn có thể ngăn chặn không để chuyện tương tự năm đó xảy ra.

 

Còn chưa kịp vui mừng được bao lâu, thì nghe quan Quản sự khuyên hắn nên đến nhà Hách Cách xin lỗi mới ngạc nhiên, hỏi ra thì mới biết hắn đã gây ra chuyện với Lý Hồng Kỳ nữa rồi. Kiếp trước thì dùng tình cảm ép buộc người ta hòa thân, còn hiện tại, cũng là người của kiếp trước của hắn làm cho người ta ngã ngựa bị thương. Có phải chăng ông trời muốn trêu chọc hắn?

 

Lý Hồng Kỳ thấy hắn không lên tiếng, đành phải nói trước: “Vương gia đã ngồi rất lâu cũng không nói gì, nếu lời xin lỗi quá khó, thì xin vương gia hãy về cho. Ta là thường dân, không dám làm khó vương gia.”

 

Hoằng Hiểu định thần trở lại, nói: “Lý thế tử xin đừng tức giận, bản vương nhỏ tuổi không hiểu chuyện. Chuyện ba ngày trước làm thế tử ngã ngựa, bản vương cảm thấy rất áy náy nên hôm nay mới đến đây, mong có được lời thứ lỗi của Lý thế tử.”

 

“Vương gia quá lời rồi, ta là thường dân, sao có thể nhận được cái đại lễ này của vương gia. Huống hồ, trước đây ta và vương gia chưa từng quen biết, ngồi gần nhau như vậy có thất lễ quá chăng?” Kiếp trước vì mong lấy được lòng của Hoằng Hiểu, mà hắn chưa từng một lần từ chối bất kỳ điều gì mà Hoằng Hiểu đưa ra. Kiếp này, Hồng Kỳ sẽ không làm như vậy nữa.

 

Trên mặt của Hoằng Hiểu thoáng chút ngạc nhiên rồi cũng nhanh chóng biến mất, kiếp trước, Hồng Kỳ chưa bao giờ từ chối bất kỳ điều gì của Hoằng Hiểu, mà giờ đây Hoằng Hiểu chỉ đơn giản muốn ngồi gần một chút, Hồng Kỳ cũng từ chối. Chẳng lẽ, ông trời cho một cơ hội để Hoằng Hiểu trở về, lại lấy đi sự thương yêu mà Hồng Kỳ đã dành cho mình sao? Trong lòng của Hoằng Hiểu như có hàng nghìn mũi kim châm vào, rất đau, rất đau.

 

“Trong lòng bản vương chỉ mong nhanh chóng hỏi thăm sức khoẻ của Lý thế tử mà quên hết lễ nghi, bản vương thất lễ rồi.” Nói xong, Hoằng Hiểu lập tức đứng dậy.

 

Lý Hồng Kỳ nhìn thấy thiếu niên trước mặt cũng không nỡ, nhưng không còn cách nào. Nếu như mềm lòng với hắn, thì chỉ e là bản thân sẽ lại lâm vào tình trạng hoà thân của kiếp trước mà thôi.

 

“Đa tạ vương gia đã hỏi thăm sức khoẻ của ta, như vương gia thấy, bản thiếu đã tỉnh lại rồi.” Lý Hồng Kỳ nói.

 

Hoằng Hiểu lại liếc mắt nhìn thấy mãnh vỡ của chén thuốc còn nằm dưới sàn, nhăn mày: “Lý thế tử còn chưa uống thuốc nữa sao? Không được, bản vương sẽ cho truyền thái y đến bắt mạch cho Lý thế tử.”

 

Hắn còn đang định gọi “Người đâu!” thì Lý Hồng Kỳ đã lên tiếng trước: “Đa tạ tấm thịnh tình của vương gia, ta đã hoàn toàn khoẻ mạnh rồi. Mời thái y chỉ làm náo động thêm mà thôi. Còn đang trong thời kỳ tang lễ của Đại hành Hoàng đế, hay là miễn đi.”

 

Dừng một chút, Lý Hồng Kỳ nói thêm: “Trước đây Hồng Kỳ thường hay nghe nói, con trai tập tước của Di Hiền thân vương là người chững chạc, tuy tuổi còn nhỏ mà đã rất xứng đáng gánh được trọng trách kế thừa tước vị. Nhưng hôm nay gặp mặt, Hồng Kỳ lại cảm thấy, vương gia có gì đó rất lúng túng? Có phải chăng Hồng Kỳ là người đầu tiên vương gia đến nhà xin lỗi nên mới như vậy, hay còn vì một lý do gì khác mà Hồng Kỳ chưa được biết?”

 

Kể từ khi gặp Hoằng Hiểu, Lý Hồng Kỳ luôn cảm thấy, lần trọng sinh này không chỉ có một mình bản thân hắn, mà còn có Hoằng Hiểu. Vì Hoằng Hiểu ở kiếp trước mà hắn biết, chưa bao giờ nói những lời quan tâm này với hắn, cũng chưa từng lúng túng trước mặt hắn như vậy, cho nên Lý Hồng Kỳ mới bạo gan thăm dò trước một bước.

 

Hoằng Hiểu cười: “Lý thế tử đúng là tinh tường, đây là lần đầu bản vương đến nhà người khác để xin lỗi, có chút lúng túng, xin Lý thế tử đừng chê cười.”

 

Ngoài thành khắp nơi đều treo vải trắng. Vừa có chiếu thư chiếu cáo thiên hạ, dâng miếu hiệu cho Đại hành Hoàng đế là Thế Tông. Bảo thân vương Hoằng Lịch theo di chiếu đăng cơ xưng đế, lấy niên hiệu là Càn Long.


Nhận xét